Chiều nghỉ lễ

Những tưởng chị sẽ mang lại cho các con chỗ dựa vững chãi, nhưng chị nào ngờ từ ngày Kiên về sống chung, mâu thuẫn ngày càng nhiều… − Truyện ngắn của Ngô Diệp

20141230_truyenngan_chieunghile_3414

Lúc nào ở bên Dung, Hưng cũng có cảm giác bình yên đến lạ

Dung à? Cháu đang ở đâu đấy?

– Dạ cháu chào cô, cháu đang ở nhà ạ?

– Ngày nghỉ mà cháu không đi chơi à?

– Cháu có ạ, cháu đang chuẩn bị đi xem phim với Hưng, Huy và hai em của cháu.

– Thế cháu có biết Hưng đưa em đi chơi mà không hỏi ý kiến cô không?

– Dạ cháu không biết ạ. Hưng bảo với cháu hôm nay là nghỉ lễ nên đưa chúng cháu đi xem phim cô ạ.

– Không đi đâu hết, em Huy còn phải học bài, cháu bảo Hưng đưa em về ngay. Nếu nó mà đi thì đi luôn đi. – Chị Hà nổi điên quát vào điện thoại rồi dập máy.

(Bạn có thể đọc tiếp hay thưởng thức audio truyện ngắn này tại đây)

Dung ngớ người. Nó chẳng hiểu sao mình lại bị gọi điện và quát sa sả như thế trong khi nó đang hào hứng đi chơi. Nó gọi điện cho Hưng.

– Hưng à, sao cậu đi chơi mà không xin phép? Mẹ cậu vừa gọi điện mắng tớ đấy.

– Không có gì đâu, cậu mau lên nhé, sắp muộn rồi.

Dung gọi hai đứa em ra mở cổng rồi vội vàng chở hai đứa ra bến xe buýt.

– Hai thằng có về không em?

Chắc là không đâu anh ạ. Tính bọn nó thế rồi. Chị Hà vừa quét nhà vừa đáp lời chồng. Chị không biết là sau lưng chồng đang có biểu hiện gì. Ông Kiên vằn mắt lườm chị.

– Anh nói thật, em làm thế là hư chúng nó chứ chẳng chơi. Con cái đi chơi mà không xin phép mẹ lấy một câu. Anh là chú dượng nó không xin thì thôi, chứ ít nhất nó phải xin em. Mà cái con người yêu của thằng Hưng cũng láo lếu nói là không biết phải không? Anh biết ngay mà, thứ con gái cứ nghỉ là đi chơi với người yêu rồi đàn đúm là không ra gì cả. Chúng nó mà là con anh thì anh đuổi hết. Cho trắng tay khi ấy mới biết không có bố mẹ khổ như thế nào. Em hiền quá chúng nó lại nhơn nhơn. Tối về không nấu cơm cho hai thằng nữa.

Ông Kiên tay cầm chén rượu đưa lên đưa xuống vẫn chưa uống giọt nào. Hàng lông mày nhíu lại chau vào nhau giật giật như hai con sâu róm đang tranh ăn.

– Con em, em biết. Mà lẽ ra em không nên quát cái Dung như thế. Con bé không có tội tình gì cả. Điều anh nói, em hiểu rồi. Anh lên phòng ngồi cho mát để em quét rồi lau nhà.

– Anh nói rồi đấy, em đừng nuông chiều chúng quá rồi có ngày nó cưỡi lên đầu lên cổ. Anh lên phòng đây.

hoavan_truyen

Thật ra, chị Hà chỉ nói vậy thôi chứ rất muốn chồng ở lại cùng chị dọn dẹp. Gì chứ ngày lễ các con đi chơi cả, hai vợ chồng cùng dọn dẹp cũng là niềm vui nho nhỏ. Chị lấy ông Kiên đã hơn một năm nay. Ông hơn chị mười hai tuổi, một bộ đội phục viên. Chị lấy chồng để mong có người bầu bạn cho đỡ cô đơn, xa hơn nữa là mong bọn trẻ sẽ có chỗ dựa của một người đàn ông trong gia đình. Thằng Hưng đã hai lăm tuổi, nó sẽ lấy vợ, chả lẽ lại để trong đám cưới của nó không có bố. Chị và ông Kiên tìm hiểu hơn hai năm thì quyết định đăng ký kết hôn. Ngay từ khi được giới thiệu, chị rất hài lòng về hoàn cảnh của ông Kiên: bộ đội phục viên, đã ly dị vợ, sống độc thân. Riêng cái điểm sống độc thân đã đủ khiến chị ưng. Chị không thích đàn ông sống chung với con cái, như thế rất dây dưa. Kiên ân cần và dịu dàng ngay từ khi quen. Chị thấy mình hồi xuân trước những cử chỉ ngọt ngào, lãng mạn của người yêu.

Kiên hơn hẳn gã chồng đểu cáng trước đây. Hắn chỉ biết nằm ườn, ăn, đi tán phét rồi nghe bên nội xúi giục về đánh mắng vợ con. Trong nhà có bao tiền, hắn lôi ra mang đi quyên góp cho họ mạc xây này xây nọ. Chị lên tiếng can thì nhận ngay cái vả vào mặt, hằn rõ năm ngón tay. Cuộc sống như địa ngục, cuối cùng chị cũng viết đơn ly dị. Ly dị đâu phải chuyện đùa. Chị trở thành cái ngữ bỏ chồng, con chị sẽ bơ vơ, không có bố. Dù đó là ông bố không ra gì thì ít nhất vẫn có cái bóng của đàn ông trong nhà.

hoavan_truyen

Chị nào ngờ từ ngày Kiên về sống với mẹ con chị, những mâu thuẫn ngày một nhiều hơn. Kiên không chịu nhường nhịn Hưng và Hùng mà luôn muốn chị đứng về phía anh. Nhiều lúc chị cảm thấy Kiên là đứa con thứ ba đang tranh giành phần yêu thương, chiều chuộng với hai đứa còn lại. Mỗi lần dỗi, Kiên lại sầm mặt đi vào phòng, khóa cửa. Chị không đập cửa hay gọi um lên, điều chị có thể làm là lơ đi như không có chuyện gì, lặng lẽ làm những việc đang dang dở và nấu bữa cơm thật ngon, đến bữa, Kiên sẽ tự xuống ăn cơm.

Những lần như thế, Kiên thường quay lưng vào chị chứ không ôm chị dịu dàng nữa. Chị cũng không còn là cô gái đôi mươi sẽ dỗi lại chồng để anh phải xuống nước. Nỗi cô đơn dâng trào, chị trằn trọc rồi thiếp đi lúc nào không biết.

Tối nay, chị không thể để nồi không. Chị biết chúng giận chị vì trước đây nhiều lần chị đi chơi với Kiên qua đêm mà chưa bao giờ nói cho chúng biết. Cũng có lần chị bỏ bê cơm nước vì những cuộc hẹn vội vã. Có lẽ bọn trẻ giận thật rồi. Chúng vẫn chào hỏi Kiên nhưng chị biết trong suy nghĩ của chúng Kiên chả là gì ngoài một kẻ ăn bám.

Chị đã nói dối mọi người rằng Kiên có lương hưu gần bốn triệu đồng mỗi tháng nhưng sự thật thì từ lâu, Kiên đã lấy lương hưu một cục để đầu tư vào kinh doanh với người bạn. Không những thế, chính chị cũng đầu tư vào đó hơn một trăm triệu, xong mãi chả thấy lãi đâu cả. Mỗi lần chị dò hỏi thì Kiên gạt đi. Một trăm triệu có đáng kể gì mà khiến tình cảm vợ chồng sứt mẻ. Nghĩ thế chị lại không hỏi nữa, chép miệng cho qua để giữ sự yên ổn.

Cuộc sống này bon chen và vật lộn, nó đẩy chị vào bước đường cùng. Chị phải kiếm thật nhiều tiền để không ai có thể khinh mẹ con chị nghèo. Chị cũng phải kiếm một người chồng làm trụ cột gia đình. Chị không thể vì Kiên mà bỏ mặc hai con, lại càng không thể vì con hay những dỗi hờn mà ly dị Kiên. Chị không muốn là người đàn bà hai lần ly dị. Nếu như thế, chị không thể nào ngẩng đầu lên được nữa mà cứ phải cúi gằm xuống khi ra ngoài đường. Cái cảnh ấy, chị không muốn, không muốn một lần nữa. Thôi cái số mình đã thế rồi thì tốt nhất cứ đóng kịch cho qua ngày, không nên vùng lên làm gì nữa.

Trong tình yêu hay trong hôn nhân, sự rạn nứt dù nhỏ bé đến đâu thì người tổn thương vẫn là đàn bà. Người đàn bà dù có mạnh mẽ, lạnh lùng đến đâu thì bên trong vẫn yếu đuối và đầy rẫy đau khổ. Đời người còn bao nhiêu nữa, chị sẽ đóng kịch nốt phần đời còn lại và hy vọng một ngày nào đó các con hiểu cho nỗi lòng chị.

hoavan_truyen

Cô ơi! Cô yên tâm, xem phim xong cháu sẽ bảo Hưng đưa Huy về ngay, tuyệt đối không la cà đâu ạ. Cô đừng lo nhé”.

Đọc xong tin nhắn của Dung, chị thấy nhẹ nhõm phần nào. Con bé này chắc sẽ là đứa con dâu tốt, biết quan tâm đến người khác. Chị quý nó nhưng không bao giờ biểu hiện ra ngoài, phần vì chị không muốn bộc lộ cảm xúc cho con bé biết, phần vì chị ngại Kiên. Kiên không thích Dung. Kiên chê Dung là con bé nhà nghèo, hám của. Đồng hồ đã điểm bốn giờ chiều, chị nhanh chóng lau nhà rồi đi chợ. Còn Kiên, chắc là đang ngủ hoặc đọc báo trên mạng.

– Cậu không xin phép thật đấy à?

– Ừ, tớ mà xin phép thì đừng hòng ra khỏi nhà được. Mẹ tớ sẽ khóa cổng và ở nhà hết. Biết tính rồi mà.

– Biết thế, nhưng ít nhất cũng phải có một lời xin chứ. Cậu hư thật đấy.

– Rồi, lần sau tớ sẽ xin. Mà tớ biết chắc thế nào ông Kiên cũng bô kích hai anh em tớ cho mà xem. Lão già lắm chuyện.

– Cậu kệ ông ấy đi, quan tâm làm gì. Cậu phải đối xử với mẹ cậu tốt vào, đừng làm mẹ cậu buồn nữa.

– Mẹ tớ chẳng quan tâm đâu, mẹ chỉ quan tâm đến ông Kiên thôi. Giờ mẹ còn khổ hơn ở với bố. Tự tay rước về một lão già ăn bám, rồi cung phụng. Tớ ngăn từ đầu nhưng mẹ không nghe. Mẹ khen lão ấy tốt và chu đáo. Giờ về sống với nhau thì biết rồi đấy. Mà chắc gì mẹ đã biết, mẹ bị tình yêu làm mờ mắt rồi.

– Thế thì cậu phải ở bên mẹ chứ không phải là chống đối như thế. Trên đời này, mẹ là người quan trọng và có ý nghĩa nhất. Bố cậu đã làm mẹ cậu buồn rồi, cậu đừng làm mẹ buồn thêm nữa. Hôm nọ tớ qua nhà thấy mẹ cậu khoe là vừa muối lọ cà vì mẹ biết cậu thích ăn cà muối với canh rau muống. Điều đó chứng tỏ mẹ vẫn quan tâm đến cậu đấy.

Nghe Dung nói vậy, Hưng im lặng. Cậu nghiêng đầu tựa vào vai Dung, Dung khẽ ngồi thẳng dậy cho cậu tựa vào. Dịu dàng, bình yên. Lúc nào ở bên Dung, cậu cũng có cảm giác bình yên như vậy. Hưng thấy mình thật may mắn khi quen và yêu Dung. Dung giống như đám mây xanh nho nhỏ cho cậu bóng mát giữa trưa hè oi ả. Điều cậu cần đó là giữ không cho gió thổi để đám mây nhỏ mãi ở bên cậu…

– Con chào mẹ, cháu chào bác.

Hưng và Hùng uể oải cất tiếng từ ngoài cửa. Trên bàn, thức ăn đã sẵn sàng với những món mà cả hai anh em đều thích. Hưng mở ba lô lôi ra một chục nem đặt lên bàn:

– Con mua nem mà mẹ thích đây ạ. Con xin lỗi vì cãi mẹ.

Chị mừng lắm, không ngờ bọn trẻ đã về ăn cơm mà còn biết mua quà và xin lỗi. Chị liếc nhìn Kiên, Kiên có vẻ không vui. Không biết Kiên có ăn nem không hay lại ăn vội bữa cơm rồi đi lên gác…

Truyện ngắn của Ngô Diệp − Theo Tiếp Thị Gia Đình