Lối rẽ

Từ phòng khám bước ra, Uyên khóc như mưa. Thế là hết, chấm dứt bao nhiêu là ước mơ, hy vọng về hôn nhân… − Truyện ngắn của Phi Yến

20150106_truyenngan_loire_5014

Kevin đã mang lại cho Uyên một đêm thật tuyệt vời mà chưa người đàn ông nào cho cô được cảm giác như thế

Kevin giật tờ giấy trên tay cô, chăm chú đọc từng dòng rồi khẽ nhíu đôi mày rậm đen: “Sao lại như vậy hả? Em đã từng…”. Uyên giật lại tờ giấy rồi vừa khóc vừa bỏ chạy ra cổng. Kevin không thèm níu giữ cô. Anh cần một người vợ biết nấu ăn và sinh cho anh những đứa con khỏe mạnh. Kết quả kiểm tra cho thấy Uyên bị bong niêm mạc tử cung, hậu quả của những lần dùng thuốc tránh thai khẩn cấp. Cơ hội có con là rất mong manh.

Kevin không chấp nhận điều đó. Anh đến với cô đâu phải vì tình yêu. Anh cần một tổ ấm bình yên, cần một người phụ nữ đáp ứng tốt yêu cầu của một cuộc hôn nhân hoàn hảo. Thùy Ngân đã giới thiệu cô gái này cho anh. Gặp mặt vài lần, Kevin thấy Uyên không có vấn đề gì nên đồng ý kết hôn. Nghe Uyên than hay bị đau đầu và buồn nôn nên anh đưa cô đi kiểm tra sức khỏe. Kevin sợ Uyên bị đau dạ dày, thật không ngờ kết quả tệ hại hơn nhiều.

Uyên là cô gái thật thà. Khi Ngân giới thiệu cô cho Kevin, Uyên đã thú nhận cô không còn trong trắng. Cô từng yêu và ngủ với vài người đàn ông. Kevin không coi trọng chuyện đó, anh chỉ cần cô sinh cho cha anh đứa cháu nội đích tôn như ông mong ước, vậy mà chuyện đó Uyên không thể thực hiện thì níu giữ làm gì. Anh không thể cưới người vô sinh.

Nhận điện thoại của Uyên, Ngân tức tốc đến điểm hẹn. Uyên ngồi trong góc quán, vẻ ủ rũ, trước mặt là tách cà-phê đen.

– Chuyện đó là thật hả? Mà có vậy thì cũng đã sao, cứ từ từ tìm bác sỹ điều trị. Chỉ có điều, em phải tìm người khác, vì Kevin nhất định phải cưới năm nay.

– Nhưng em muốn ra đi. Chị nghĩ xem, em có điên đâu mà lại kết hôn qua mai mối. Em cũng cần tình yêu và hạnh phúc mà.

Thùy Ngân im lặng. Hơn ai hết, cô hiểu vì sao Uyên lại muốn đi xa, muốn đến một phương trời xứ lạ. Cuộc đời cô có quá nhiều bất hạnh. Sinh ra, Uyên không biết mặt cha. Gia đình bên nội đã tống khứ hai mẹ con cô khỏi nhà sau khi ba Uyên mất chưa đầy năm. Mẹ cô đi bước nữa lúc Uyên vừa lên chín. Cha kế luôn tỏ ra khó chịu vì sự có mặt của Uyên nên cô đã bỏ học, rời nhà tự lực cánh sinh bằng đủ nghề cơ cực khi mới mười sáu tuổi.

Những cuộc tình chớp nhoáng đi qua, rồi Uyên gặp một gã đàn ông mà cô yêu hết mình và sống với gã như vợ chồng. Trong
vòng tám tháng, Uyên đã nếm hơn chục trận đòn thừa sống thiếu chết. Cuối cùng Uyên phải ra đi. Cô quen biết Thùy Ngân do
đến giúp việc theo giờ trong nhà chị. Như một cơ duyên, hai người bỗng trở nên thân thiết với nhau. Uyên nhỏ hơn Ngân ba tuổi,
được Ngân xem như em gái. Biết người bạn học của mình về nước tìm đối tượng kết hôn, Ngân đã giới thiệu Uyên, bởi Uyên từng tâm sự muốn lấy chồng xa xứ. Những tưởng lần này hạnh phúc sẽ mỉm cười với cô, nhưng thật không ngờ…

Ngân nắm lấy tay Uyên, nhẹ giọng:

– Thôi, để chị tìm mối khác cho em.

hoavan_truyen

Kevin bất ngờ gọi cho Uyên, rủ cô xem phim và ăn tối. Anh uống rượu nhiều, dường như đã hơi say. Anh thông báo với Uyên rằng hôm sau sẽ làm đám cưới nhưng không bảo lãnh vợ sang Mỹ. Cô ấy sẽ ở lại Việt Nam cho đến lúc sinh con và giao lại cho anh. Đó là một thỏa thuận trong hợp đồng hôn nhân với giá tiền lên đến hàng chục nghìn đô-la.

Hơi bất ngờ, cô buột miệng:

– Anh lấy vợ chỉ vì tình dục thôi sao?

– Chỉ là để duy trì nòi giống. Anh không nghĩ mình có thể yêu được phụ nữ.

Trong cơn say, Kevin đã tiết lộ anh cũng đâu sung sướng gì hơn Uyên. Gia đình bên đó rất phức tạp. Bà nội lấy ông nội anh vì tài sản. Sinh được cha anh, bà gom hết tiền bạc đi theo người khác. Cha anh tay trắng tạo dựng sự nghiệp. Ông yêu và cưới mẹ anh khi bà đã qua hai lần đò, có đến ba con gái riêng. Vậy mà khi đang mang thai anh, bà lại có nhân tình và đem tài sản của cha anh chu cấp cho người đàn ông đó. Sinh anh được ba tuần, bà để con lại rồi ra đi. Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, Kevin luôn có ác cảm với các cô gái. Anh luôn xa lánh họ cho đến lúc gặp Bảo Hân, đối tác làm ăn với công ty anh và cũng là gay thứ thiệt. Họ tự
nguyện đến bên nhau. Nay cha anh tuổi già sức yếu, ông mong Kevin lập gia đình để có cháu đích tôn. Anh đã nhờ Thùy Ngân mai mối. Gia đình chưa ai biết gì về chuyện anh sống với Bảo Hân.

Đang thao thao bất tuyệt về bí mật đời tư thì Kevin có điện thoại gọi đến. Anh mở loa ngoài, dường như là cố ý để cho Uyên cùng nghe.

– Ông xã, anh đi đâu suốt ngày nay vậy? Em đau bụng râm ran từ chiều đến giờ nè, nghi là viêm ruột thừa. Anh về ngay đi.

– OK, 10 phút nữa anh đến, gắng đợi nha.

Uyên không cho Kevin về taxi. Lần đầu tiên cô tình nguyện làm tài xế cho một người đồng tính. Uyên đưa anh vào một căn phòng trên lầu hai của khách sạn Rose. Nơi đó có một người đợi anh. Nửa đêm, Kevin lại gọi Uyên. Người tình của anh mổ ruột thừa, mà anh thì phải lo làm chú rể nên không thể chăm sóc được. Anh muốn nhờ cô giúp. Không hiểu sao Uyên lại nhận lời, thậm chí còn
rất sốt sắng, nhiệt tình.

Uyên ở lại một tuần trong bệnh viện. Lúc đầu, Hân tỏ vẻ ái ngại pha lẫn sự khó chịu đối với Uyên, nhưng càng về sau, anh càng thay đổi, gần gũi và tin tưởng Uyên như một người bạn trong thế giới của mình. Hân kể cho Uyên nghe nhiều chuyện mà cô chưa biết, hoặc không tưởng tượng nổi về mối quan hệ của hai người rồi đột nhiên anh hỏi:

– Vì sao em vẫn còn qua lại với Kevin khi đã biết tụi anh là…

– Em cũng muốn có bạn. Những người như các anh, lẽ nào không thể có tình bạn với phụ nữ hay sao?

– Có chứ, tụi anh quý bạn lắm. Nhưng nè, anh cảnh cáo nhé, đừng có mà cướp người đàn ông của anh. Hiểu chưa?

– Em không giành tình yêu của anh đâu.

Sau đám cưới hai tuần, Kevin và Hân chào từ biệt Uyên về Mỹ. Trước ngày đi, Kevin một mình lặng lẽ đến tìm Uyên.

– Anh muốn đêm nay được bên em. Dù mình không có duyên vợ chồng, nhưng em có thể là tri kỷ. Em có sợ anh không?

Uyên lắc đầu. Tuổi còn trẻ nhưng Uyên đã bầm giập trước bao nhiêu sóng gió cuộc đời, có còn gì cho cô sợ nữa? Xưa nay Uyên không tiếp đàn ông nơi phòng trọ của mình, đây là lần đầu tiên.

Kevin có vẻ buồn. Uyên đoán là anh đang cam chịu những vòng xoay số phận. Với cô, gay cũng là một con người với đầy đủ những cảm xúc rất riêng. Uyên nghĩ mình cần tôn trọng họ.

Chuyện cưới vợ hình như cũng khiến Kevin mệt mỏi. Uyên bên cạnh an ủi và chia sẻ, vô tình vòng tay cô níu giữ bờ vai anh. Họ đã
dành cho nhau một đêm trọn vẹn. Uyên không biết mình thích anh tự lúc nào, cũng không hiểu tại sao một người ở thế giới thứ ba như anh lại có thể gần gũi với phụ nữ, chỉ biết rằng mình đã tự nguyện dấn thân.

hoavan_truyen

Hợp đồng hôn nhân của Kevin bị hủy ngay khi anh phát hiện cô gái mà anh cưới đã có thai trước đó. Có lẽ vậy nên anh không còn lý do gì để trở về. Uyên biết chuyện qua Ngân, không hiểu sao cô lại thấy nhói tim khi biết anh sẽ không quay lại nữa. Thời gian này, Uyên hay nghĩ về anh, nhớ khi anh tâm sự về cuộc sống bôn ba nơi xứ người, về hoàn cảnh gia đình nhiều hờn tủi của mình.

– Xuống làm cá đi Uyên. Hôm nay kho tộ cho chị nhé.

Nghe tiếng Ngân, Uyên lau vội mặt bàn kiếng rồi chạy xuống bếp. Mùi cá xộc vào mũi khiến cô thấy buồn nôn nhưng cố nén lại. Lần đầu tiên Uyên có cảm giác cá tanh đến thế. Cô bỏ dở việc, nôn thốc nôn tháo trong toilet. Ngân nhíu mày. Khi Uyên trở ra, chị nhìn chăm chăm vào mấy sợi gân xanh nổi rõ trên chiếc cổ trắng ngần của Uyên, buột miệng:

– Em có thai phải không? Với ai vậy?

Sắc mặt Thùy Ngân bỗng tái đi, Uyên hiểu ra, lắc đầu lia lịa.

– Không, không có đâu. Em vô sinh mà.

Ngân đưa Uyên đến bệnh viện ngay lúc đó. Chị thấy hoang mang và muốn xóa tan sự nghi hoặc trong lòng mình.

Kết quả kiểm tra khiến cả hai đều bất ngờ. Đúng là Uyên đang mang thai. Bác sỹ nói Uyên không bị vô sinh, bong niêm mạc tử cung có ảnh hưởng đến sức khỏe sinh sản nhưng không có nghĩa là cô không thể mang thai. Thùy Ngân khuỵu xuống sàn. Uyên hốt hoảng níu tay đỡ chị dậy.

– Không phải là chồng chị đâu. Chị nghĩ thế là xúc phạm anh ấy đấy. Em thề!

– Vậy thì là của ai? Em còn có quan hệ với ai mà chị không biết hả?

Uyên im lặng. Cô đã biết ai là cha đứa bé. Anh giờ đã rất xa và đã có một hạnh phúc khác. Uyên không muốn dùng đứa con ràng buộc hay níu kéo một người không thuộc về mình. Nhìn vẻ mặt đờ đẫn của Uyên, Ngân không muốn hỏi gì thêm. Phải rồi, chị nên hiểu chồng mình và tin Uyên. Chồng chị là người cầu toàn lại coi trọng sỹ diện, anh không phản bội vợ theo cách ấy. Khẽ thở dài, Ngân kéo Uyên đi.

– Chị xin lỗi. Chị không ép em nói ra đâu. Mình về thôi, em ạ!

hoavan_truyen

Ngày Uyên khai trương quán cà-phê, vợ chồng Ngân đến chúc mừng. Nhìn con gái mình quấn quýt bên con trai của Uyên, Ngân thầm nghĩ, nếu lúc trước chị khăng khăng buộc tội Uyên thì sẽ không có ngày hôm nay. Thằng bé giống cha như tạc, đôi mắt lúc nào cũng đượm buồn. Dù nuôi con một mình, Uyên vẫn không bao giờ thấy vất vả, ngược lại, bé là tài sản quý giá nhất của cuộc đời cô.

– Quán có bia không, cô chủ ơi!

– Dạ không, anh! Chỉ có…

Vừa ngẩng lên, Uyên đã sững sờ. Vị khách bế con cô trên tay, nhìn cô mỉm cười. Uyên đứng như chôn chân tại chỗ, mắt rưng rưng không thốt được câu nào. Hóa ra Ngân đã nói tất cả cho Kevin.

Bảo Hân mất hơn nửa năm do có khối u ác tính. Kevin vừa kể vừa kéo Uyên vào lòng. Thằng bé nhào vào vòng tay mẹ.

Uyên lặng đi trong niềm hạnh phúc vô bờ. Từ nay, cuộc đời cô đã có một lối rẽ.

Truyện ngắn của Phi Yến – Theo Tiếp Thị Gia Đình