Món nợ

Lan làm vợ Hưng khi chưa một lần được mặc áo cô dâu. Những kỷ niệm thời hẹn hò như sợi dây vô hình níu giữ chị ở bên anh, khiến chị không thể dứt áo ra đi… − Truyện ngắn của Nguyễn Thị Nga

20150323_truyenngan_monno

Nụ cười của con với hai chiếc răng sữa và gương mặt của vợ đã níu chân Hưng ở thế giới này

Mày định quỵt tiền tao à?”. Bà mẹ chồng rít lên, hai hàm răng níu lấy nhau, đôi mắt trừng trừng nhìn con dâu. Không ừ hử nửa lời, Lan đút lia lịa cháo vào miệng con. Thằng bé trợn mắt cố nuốt. Thi thoảng nó nghịch ngợm, bò về phía bà nội, cười hềnh hệch, Lan nắm chân lôi tuột lại, vẻ hậm hực: “Tao bảo mày ngồi yên mà”. Lan vừa chửi, vừa nhéo mạnh vào mông đứa con.

Bà mẹ chồng ngầm hiểu ý con dâu đang chửi xiên, chửi xéo, càng tức tối. Bà lớn tiếng quát nạt. Bà phải gào lên cho hàng xóm biết con dâu bà là đứa gian tham, xảo quyệt: “Lúc mượn tiền mua nhà mày ngọt nhạt, năn nỉ, tỉ tê tao. Mày còn hứa trả một nửa tiền. Giờ lại tráo trở bảo không có tiền trả là sao?”.

Vài người hàng xóm tò mò, bu bám quanh cửa. Bà huơ huơ tờ giấy ghi nợ trước mặt họ: “Đây…đây… mọi người xem tôi có nói điêu không? Nó mượn tôi nửa tỷ bạc mua nhà. Tôi thương thằng con trai bệnh tật nên mới cho đi một nửa, chỉ lấy có một nửa. Vậy mà nó còn trở quẻ, giờ bảo không trả xu nào hết. Tôi già rồi, đâu có làm gì ra tiền. Mai mốt lấy tiền đâu mà dưỡng già? Các người thấy nó có khốn nạn không?”. Bà tru tréo lên. Đám đông xung quanh xì xào bàn tán.

Lan ẵm ngửa đứa con trai, đi một mạch lên gác. Hưng bước cà nhắc từ trong nhà tắm ra, nước phủ đầy mặt, hai mắt đỏ hoe. Từ sau cơn tai biến thập tử nhất sinh, anh về nhà với một chân cà nhắc, một cánh tay bị liệt. Hưng nhìn mẹ thật lâu, muốn nói gì đó nhưng lưỡi cứ líu lại, ấp a ấp úng. Cơn tai biến ác nghiệt, biến anh thành kẻ tàn phế. Có người còn bảo nhìn mặt anh khờ khờ, họ nghi ngờ anh có vấn đề về thần kinh. Họ bảo mạch máu ở não anh như cái ống nước, bể đi rồi, vá lại dễ gì không rò rỉ. Nói năng khó khăn nên dần dà anh ít nói. Chỉ những khi bức xúc, anh mới ú ớ vài tiếng trong cổ: “Mẹ…để… con… yên”.

Sau một hồi cà lăm, anh cũng nói được một câu dài nhưng đứt quãng. Bà mẹ nhìn con, nửa thương xót, nửa bực bội: “Mày ngu lắm con ạ! Ai đời lại để cho vợ đứng tên nhà cửa. Nó mà bán nhà đi thì chỉ có nước đi ăn xin biết chưa con?”.

Bà mẹ chà đi xát lại từng câu. Bà cảnh báo một ngày nào đó, vợ anh sẽ bế đứa con bỏ đi. Khi ấy, anh sẽ thành kẻ không nhà, không vợ con, không nghề ngỗng. Tim anh nhói lên, một cơn đau kéo dài lên tận đầu. Vết mổ chằng chịt quanh hộp sọ đã liền nhưng không hiểu sao bỗng chốc đau buốt. Anh ôm đầu, xua tay: “Mẹ về đi… về đi cho con nhờ”.

Bà mẹ cầm tờ giấy ghi nợ, thất thểu đi ra ngõ. Chờ mẹ chồng về, Lan ẵm con xuống nhà. Chị hằn học với chồng, bảo số chị khổ. Lấy anh thiệt thòi đủ đường, chẳng biết lễ rước dâu là gì.

hoavan_truyen

Hôm trước đám cưới một ngày, anh bị tai biến, mổ xong nằm liệt nửa năm. Hết vật lý trị liệu đến thuốc Tây, thuốc Bắc, anh mới chập chững đi lại được. Bạn bè, người thân bảo Lan yêu quá hóa ngu, chưa cưới hỏi mà đâm đầu lấy một thằng bệnh tật.

Đôi lần, ý nghĩ bỏ đi cứ lởn vởn trong đầu, nhưng Lan vẫn còn yêu anh. Những kỷ niệm thời hẹn hò như sợi dây vô hình níu giữ chị ở bên anh. Ngày ấy, anh khỏe mạnh, lực lưỡng, Lan tin anh sẽ là cây tùng, cây bách che chở cuộc đời chị, nhưng cuộc sống ai biết đâu chữ ngờ…

Nhìn cái bụng ngày một căng, Lan toan nghĩ đến việc phá thai. Không có con, chẳng có sợi dây nào ràng buộc chị với Hưng. Lan sẽ dứt áo ra đi nhẹ gánh hơn. Năm lần bảy lượt đến bệnh viện, Lan lại không đành lòng, quay về, nước mắt ngắn dài trước giường bệnh của Hưng. Lan đã có thai với anh trước khi cưới. Lan không nhẫn tâm bỏ con, nhưng chẳng lẽ lại để con sinh ra không có cha. Phóng lao phải theo lao, Lan về làm vợ anh, chấp nhận không đám cưới.

Những khi mẹ chồng gây khó dễ, bao bực dọc trong người, Lan trút hết lên chồng. Mà ngoài Hưng ra còn có ai để chị trút bực. Mỗi lần nghe vợ trách cứ anh nhu nhược, Hưng lại ngồi thu lu trong góc phòng. Anh chặc lưỡi, bỗng thấy thèm thuốc lá. Từ ngày bị tai biến, bác sỹ dặn Hưng bỏ thuốc lá, rượu bia nên mỗi khi buồn, anh chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi một chỗ, hít sâu và thở mạnh ra.

20150324_truyenngan_monno_1015

Ngày mới về sống với Hưng, Lan cũng thấy cuộc sống không đến nỗi chật vật. Anh chị vẫn có những phút giây thảnh thơi, sáng dạo công viên, chiều lang thang cà-phê. Từ khi sinh thằng con, biết bao khoản chi phí bủa vây, xâu xé lấy chị, nào tã, nào sữa, thuốc men cho chồng… Những lần nhìn chồng tập tễnh đi ra, đi vào, Lan sốt ruột. Một con gà bới, ba con gà mổ, Lan gần như kiệt sức. Trong cái khó ló cái liều, cả cái tham cũng có dịp chen vào. Lan nghĩ chị phải đòi lại công bằng cho con trai.

Vừa nghe tin mẹ chồng bán căn nhà hai tỷ đồng, Lan mới xuống giọng năn nỉ, ỉ ôi. Chị bảo: “Mẹ cho vợ chồng con mượn tiền, mua căn nhà cấp bốn thôi. Con sẽ cố làm trả tiền cho mẹ”. Nghe con dâu bảo đóng thêm khoản tiền lời lãi, bà mẹ chồng hám tài cũng sướng tai. Bà bảo bà thương con dâu, chỉ lấy lãi như ngân hàng. Cuối cùng, Lan moi được của bà cả nửa tỷ bạc. Lan viết giấy nợ, ký tên để mẹ chồng yên tâm cho mượn. Thế nhưng chị chỉ trả vài tháng đầu rồi quỵt hẳn.

Cả tuần nay, bà mẹ chồng cứ chạy tới, chạy lui nhà vợ chồng Lan, luôn miệng, luôn tay với tờ giấy ghi nợ.

– Bà muốn lấy tiền à? Được. Tôi sẽ trả hết cho bà, nhưng bà phải rước con trai về nuôi, cả đứa cháu nữa. Giải phóng cho tôi đi. Khổ quá rồi.

Lan gằn giọng, nhả một mớ từ cay nghiệt vào mặt mẹ chồng. Vừa nghe đến chuyện đón đứa con trai tàn tật về nuôi, thêm đứa cháu mới biết bò, mặt bà mẹ chồng tái đi. Bà không nói thêm lời nào, cắp nón, đi thẳng ra ngõ. Hưng đứng trong nhà tắm, khoát nước lên mặt liên tục. Mỗi lần mẹ và vợ trò chuyện, anh lại vào nhà tắm vặn nước hết cỡ và khoát nước tứ tung mặt mày. Nước nhỏ tong tong, ướt cả mảng áo trước ngực anh.

– Thấy mẹ con cao tay không? Chỉ cần một chiêu thôi là bà nội con không dám sang đòi tiền nữa.

Lan vừa nói, vừa cười. Hưng ngồi lặng lẽ trước nhà, hai tay liên tục chùi mặt giống như thói quen anh vẫn làm mỗi khi vào nhà tắm rửa mặt. Những vết sẹo trên đầu lại đau buốt. Anh đi ra, đi vào, ôm đầu.

Lan nhìn chồng, lo lắng: “Anh sao vậy?”. Hưng lắc đầu, xua tay ra vẻ không sao. Hưng vừa bước ra cửa, Lan hỏi theo:

– Anh đi đâu vậy?

– Mua thuốc lá.

– Anh muốn chết sao mà hút thuốc lá?

– Ừ! Chết… cho… em khỏe.

– Này, anh vừa phải cho người khác sống với. Hết mẹ đến con muốn khủng bố tinh thần để tôi chết mấy người mới vui à?

Lan nói một hơi. Cơn giận bốc lên tận mặt. Hưng cúi mặt, đi cà nhắc ra cửa.

Nước mắt Hưng đổ dài khắp mặt. Mỗi lần giận vợ, cánh tay bị liệt của anh lại cong quéo lên. Chỉ cần nhìn tay, Lan cũng biết chồng đang giận. Chồng đi khuất dần, Lan bỗng thấy hối hận. Lẽ ra chị không nên nặng lời với Hưng. Từ một người đang khỏe mạnh, kiếm tiền giỏi, bỗng trở thành người tàn phế, phải sống nhờ vào vợ, Hưng đã khổ sở biết bao. Tại sao Lan không thông cảm cho chồng?

20150323_truyenngan_monno-1

Mâm cơm chiều đã dọn ra. Lan hết đi ra lại đi vào, sốt ruột khi thấy đồng hồ điểm 6 giờ tối mà chồng chưa về. Thường ngày, giận vợ, Hưng hay lang thang ngoài tiệm máy tính cũ, ngắm nghía những cái CPU cho đỡ nhớ nghề.

– Mày nghe tin gì không Lan?

Bà Tám kế bên nhà Lan lên tiếng hỏi.

– Chuyện gì vậy cô? – Lan hỏi lại bâng quơ, chẳng mấy để tâm.

– Nghe đâu con trai bà Hai thua đề đổ nợ, mất nhà. Vợ nó chửi quá trời, nó buồn đi nhảy cầu tự tử đó. Thiệt đàn bà gì mà ác miệng ghê. Mạng người là quan trọng chứ tiền bạc nghĩa lý gì?

Mặt Lan nóng ran ran, trong người bồn chồn. Lan nghĩ đến những lời nặng nhẹ, nhiếc mắng chồng. Nhớ đến gương mặt nhăn nhúm và đôi mắt đỏ hoe của Hưng. Lan vội cặp nách cậu con trai, đi như chạy ra đầu hẻm. Vừa thấy chồng thất thểu từ xa, cái tay bị liệt khẽ đung đưa, Lan ứa nước mắt. Chị đi nhanh lại, nắm chặt tay anh, hỏi mếu máo:

– Anh làm gì giờ này mới về?

– Anh… đi… dạo.

Lan siết bàn tay chồng thật chặt. Cậu con trai bám lấy vai áo Hưng, cười khúc khích. Hưng nhìn hai cái răng trước của con rồi quay sang nhìn vợ, anh cố chớp mắt, ngăn không cho nước mắt chảy ra. Mới cách đây một tiếng, anh đã đứng lặng lẽ trên lan can cầu, nhìn xuống dòng sông sâu hoắm, trong đầu đầy những hình ảnh chết chóc. Nhưng anh đã không dũng cảm gieo mình xuống sông. Anh nhớ đến hai chiếc răng sữa của con, nhớ cả gương mặt đăm đăm ngồi đếm tiền lẻ của Lan mỗi khi gánh chè ế ẩm. Anh không dám tưởng tượng nếu anh thả mình xuống sông thì giờ này, mẹ con Lan sẽ ra sao? Hưng khẽ nắm tay vợ.

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Nga – Theo Tiếp Thị Gia Đình